05/04/2024
TUỔI TRẺ TA ĐÃ CÓ NHỮNG GÌ!
Chúng ta đi qua thanh xuân của thê hệ mình trong công cuộc chuyển giao mạnh mẽ, đất nước đổi thay với tốc độ vũ bão theo thời cuộc chung của thế giới!
Những ước mơ được viết thành sự thật, trên những kiến thức được phổ cập rộng khắp từ từ Đông sang Tây. Là tiền để của hôm nay, sẽ đổi thay mang tính tích cực.
Đã không còn những con chữ ngổn ngang, được nắn nót viết tay, những nét họa trau chuốt không đường nét, chúng được biến hình theo suy nghĩ với những ước mơ của một tuổi trẻ về tình yêu, mang hơi hướng xưa củ đó sẽ là những kỷ niệm kỷ vật có giá trị theo thời gian. Giá trị ấy đến nay vãn còn, và được thế hệ ấy lưu giữ đến ngày hôm nay.
Thuở ấy, chiếc thư tay, phải mất đến 3-7 ngày mới cầm mà bồi hổi đọc từng con chữ, có những ngổn ngang, thổn thức...những nụ cười và cả hàng dài những giọt nước mắt trong nỗi niềm sau kín của những kẻ đang yêu...
Những cuộc điện thoại, kéo dài không dứt bên những chiếc điện thoại bàn, bốt điện thoại công cộng, chúng được kiểm soát thời gian nghiêm ngặt theo giá trị của đồng tiền được sử dụng...chúng là những gì gần gũi nhất tại thời điểm ấy dẫu cách xa hàng trăm km...
Vẫn còn đó, ở những nơi nào đó, những cánh thư, con tem được lưu trữ,..và cả những cuốn sổ chép từng lời nhạc bài thơ xưa cũ...chúng được bảo tồn ở những khung trời riêng của ai đó...
Những kẻ viết thư tình thuê, được bay bổng trong từng khoảnh khắc, được khắc họa trên những ngôn tình mộng mị, mà khẽ cười mỉm tình yêu là gì mà lại hóa thân muôn nơi...những bài thơ không lối thoát, không vị kỷ thô tục, mà đôi kẻ đọc lại khen hay.., có lẽ ấy là khoảnh khắc của sự đồng vị..vu vơ...
Tuổi trẻ Ta đã có những gì...đám thanh xuân kia giờ hoa râm tóc bạc, kẻ còn người mất...lại hóa thinh không...đôi khi cả sự hoài niệm cũng được xóa đi một cách mang rợ trong tâm thức...bởi sự phủ phàng của thực tế kia...
Ta đi qua, ngoảnh đầu nhìn lại...vội gom...mỉm cười...viết lách những niềm vui...riêng...
04/05/2024