14/12/2025
[Góc tự sự]
Ngày 14 tháng 12 năm 2025 đối với tôi bắt đầu như bao ngày khác, nghĩa là… tôi tỉnh dậy với một câu hỏi quen thuộc: “Hôm nay là thứ mấy nhỉ?” Sau vài giây suy nghĩ nghiêm túc, tôi nhận ra à, lại thêm một ngày nữa trong chuỗi ngày cuối năm mà não bộ thì đã xin nghỉ Tết trước cả cơ thể.
Buổi sáng hôm ấy khá lạnh, đủ để tôi mặc áo khoác nhưng vẫn cố tỏ ra mình “ổn áp”. Trên đường đi, tôi chợt nhận ra ai cũng bận rộn, gấp gáp, còn tôi thì bận… né gió. Ngày 14 tháng 12 không có sự kiện lớn, nhưng lại có rất nhiều suy nghĩ nhỏ nhặt xuất hiện trong đầu tôi, kiểu như: “Năm nay mình làm được gì rồi nhỉ?” và ngay sau đó là: “À thôi, để tối nghĩ tiếp.”
Đến trưa, tôi tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon hơn thường ngày, coi như phần thưởng vì đã sống sót qua gần hết năm 2025. Ăn xong, tôi ngồi ngẫm lại cuộc đời, rồi quyết định… ngủ trưa, vì không có cách suy ngẫm nào hiệu quả hơn khi đôi mắt đang díp lại.
Chiều ngày 14 tháng 12 trôi qua nhẹ nhàng. Tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn một chút: biết cười trước những chuyện từng khiến mình cáu gắt, và biết bỏ qua những điều không đáng để bận tâm. Tối đến, tôi mở nhạc, nằm dài và nghĩ rằng: “Hóa ra hạnh phúc đôi khi chỉ là một ngày không có drama.”
Ngày 14 tháng 12 năm 2025 kết thúc rất bình thường, nhưng lại khiến tôi thấy vui. Vì tôi vẫn đang sống, vẫn cười được, và quan trọng nhất là… vẫn chưa quên bật báo thức cho ngày mai.