Học Nữa Học Mãi

Học Nữa Học Mãi Tốt hơn mỗi ngày 1%

Trích: Búp Sen Xanh - Sơn Tùng.Từ ngày đầu đến ở nhờ, Tất Thành đã được vị quan biên tu Quốc sử quán họ Phạm chú ý.“Lưỡn...
05/05/2026

Trích: Búp Sen Xanh - Sơn Tùng.
Từ ngày đầu đến ở nhờ, Tất Thành đã được vị quan biên tu Quốc sử quán họ Phạm chú ý.
“Lưỡng mục minh tinh” (62) Nhìn đôi con mắt của Tất Thành ông nhớ lại dịp Thành qua Hà Tĩnh chơi, nhiều người truyền đi những lời đồn về sự sáng dạ, sự tinh anh và khẩu khí như gấm hoa của anh, lúc ấy ông chưa tin lắm. Bây giờ nhìn kỹ đôi con mắt của Tất Thành, ông nói: Mắt là kho báu của con người ta. Cho nên, dân gian mới nói: “Giàu hai con mắt”.
– Nghĩa là được nhiều tiền nhiều của là do ở hai con mắt, hả cha? – Phạm Gia Cần, con trai ông Phạm Khắc Doãn, hỏi.
Ông Phạm Khắc Doãn nhìn con cười:
– Con trai của cha chỉ hiểu được cái nghĩa hẹp của câu tục ngữ luận về đôi mắt của con người. Cái chữ “giàu” của đôi con mắt nghĩa của nó rộng lắm con ạ. Càng giải thích, nghĩa của nó càng lớn ra. Tùy ở mức hiểu biết của mỗi người đến đâu thì sẽ nhận ra được ý nghĩa của nó tới đó. Với lứa tuổi của con, chưa từng trải việc đời, cha chỉ có thể nói cho con hay cái nghĩa chữ "giàu" của đôi con mắt là giàu về tài năng, giàu về vốn hiểu biết ở đời, giàu về đức độ. Và ông nhấn giọng – người thiện nhiều hay ác nhiều cũng đều lộ ra ở
hai con mắt...
Nghe cha giảng giải, cậu ấm Cần bắt đầu quan sát kỹ cậu ấm Thành... Rồi qua những ngày chung sống trong nhà, Cần càng nhận ra dần dần ở Thành giàu những đức tính tốt đẹp và sự thông minh sáng láng khác thường.
Bữa cơm “khách” đầu tiên, ăn xong Thành tự đi lấy tăm đặt lên miệng ly trà cho từng người. Thành thu dọn bát đĩa và đi rửa. Cần cảm động, ngăn lại:
– Thành đừng mó tay vô công việc ni. Đến bàn uống nước, để mình làm cho.
– Việc ni để em làm phải hơn. Ngoài hai ông bố ra chỉ có anh và em thôi. Em ít tuổi hơn anh, em nhận việc rửa bát, anh làm việc
khác.
Quan biện tu Quốc sử quán Phạm Khắc Doãn nhìn cậu ấm Thành dọn bát đũa, gật đầu, nói:
– Cần hãy xem, em Thành nó sắp bát ý tứ chưa kìa? Cách sắp xếp ấy thì dù có chồng cao lên mấy cũng khó đổ. Lần trước con đánh vỡ cả chồng bát cũng chỉ vì xếp trên to dưới nhỏ...
Đến ở ngày hôm trước, hôm sau Thành đã đi chợ đong gạo, mua thức ăn. Thành biết rành từng loại gạo cơm ở chợ Đông Ba như gạo lốc dâu, gạo chăm, gạo rẻ, gạo hẻo... Anh nói với Cần:
– Những thứ gạo này vừa dẻo, vừa thơm và ngọt mà lại hợp túi tiền của anh em mình. Ở Huế có rất nhiều thức ăn tươi ngon. Chịu mất công một tí và chịu để ý học cách làm món ăn của các bà, các chị thì sẽ được ăn ngon miệng mà lại không tốn tiền lắm. Đặc biệt có món cá bống kho khô, rắc tiêu, ăn với canh rau tập tàng ngon tuyệt,
anh ạ.
Phạm Gia Cần ngạc nhiên, hỏi:
– Thành vừa vô tới đây sao đã thuộc đường, quen chợ và lại thạo mọi việc nội trợ hơn cả những cô gái con nhà tần tảo vậy?
– Mười năm trước đây, em đã từng ở với cha mẹ em trong thành nội, xung quanh khu vực hoàng thành và vùng ngoại vi Huế em quen thuộc cả. Còn việc thạo chợ búa, nấu nướng là do mệ em và chị Thanh của em bày vẽ cho. Có lúc em đã phải lo liệu mọi việc
trong nhà vì cha đi vắng, mệ ốm nặng. Vả lại, biết làm việc gì là có ích cho mình, anh Cần a.
Phạm Gia Cần vẻ mặt trầm ngâm, nói thủ thỉ:
– Từ hôm Thành đến ở chung, cha mình luôn luôn tấm tắc: “Có con mắt; có bàn tay cậu ấm Thành, nên nhà sân, vườn đã phong quang ra, đồ đạc được gọn gàng ngăn nắp đầu vô đó...”. – Cần hạ
giọng, chân thành: – Ở gần Thành, mình học hỏi được nhiều thứ, nhất là cách đọc sách.
Thành nói luôn
– Cha em và thầy Vương Thúc Quý dạy em cách đó. – Hai mắt nhìn vào xa xăm, Thành hồi tưởng: – Còn nếp sống trong nhà là bà ngoại em rèn cặp cho từ lúc ba chị em còn nhỏ, quấn quýt bên chân bà.

Trích: Sách Người Thầy - Nguyễn Chí Vịnh._Phi vụ bắt trùm Khmerdo nhét vào trong chum của đội Z   Nói về những chiến dịc...
27/04/2026

Trích: Sách Người Thầy - Nguyễn Chí Vịnh.
_Phi vụ bắt trùm Khmerdo nhét vào trong chum của đội Z
Nói về những chiến dịch của Đội Z, tôi nhớ có một tên địch ngầm là Mac (cán bộ trung ương Khmer Đỏ) thâm nhập vào Phnom Penh. Sau khi có nhiều nguồn tin về tên này thì được biết hắn là đối tượng đang được các lực lượng của ta và bạn tìm kiếm, truy nã gắt gao nhất. Ông Sáu Nam gọi ông Ba Quốc lên bảo: “Phải bắt bằng được tên này!”.
Lúc đó, tất cả lực lượng ta và bạn đều tập trung đi tìm tên Mac. Hôm có tin hắn về ngoại ô Phnom Penh, lực lượng của Mặt trận 7708 (quân đồn trú của ta bảo vệ Phnom Penh) và lực lượng công an, quân cảnh, tình báo bạn đều tập trung tìm. Lúc bấy giờ, Đội Z cũng lần mò dấu vết theo tin tức tình báo ta thu được. Khi phát hiện ra, Tư Ẩn báo với ông Ba:
- Cháu tìm thấy dấu vết thằng Mac rồi! Đang lần theo sát nó...
Tôi nhớ ông Ba dặn Tư Ẩn:
- Bây giờ đối tượng truy bắt không phải của ta mà còn là của quân đội và công an bạn, bất kỳ ai dính đến nó đều được quyền bắn. Nên các cậu phải đặc biệt thận trọng, giữ
an toàn.
Thế mà ròng rã hàng tuần không làm sao phát hiện và đánh bắt hắn được. Rồi đến một hôm, bất ngờ cậu Sị chạy về Đội, hốt hoảng quăng vội cái xe Honda:
- Chú Ba, chú Ba! Anh Tư bắt được Mac rồi!
- Sao, ở đâu?
- Anh Tư bắt được nó ở ngoại ô Tual Kốc, cháu chạy về trước báo với chú. Nhưng công an đông quá sợ nó quây ngã ba, ngã tư không về được.
- Thế này họ bắn thằng Ẩn mất! - Ông Ba lo lắng.
Tôi lúc đấy chưa tham gia sâu vào việc chỉ đạo nên cũng chỉ biết đứng đằng xa quan sát.
Độ 30 phút sau, thấy Tư Ẩn chạy về trên một chiếc xe lôi. Ngày đó, dân Campuchia hay dùng loại xe lôi, đằng trước là cái đầu xe Honda, đằng sau có hai bánh, kê tấm ván để trên đó 2 - 3 cái chum to đựng nước hoặc mắm bò hóc đi bán sỉ. Tư Ẩn quăng xe máy của cậu ta đâu mất, chân thì đi đất, đầu quấn khăn cà ma, lái chiếc xe lôi lao vào cửa, hò hét để gác cổng mở thật nhanh. Ông Ba chạy ra. Đấy là một trong những lần rất hiếm hoi tôi thấy ông Ba bồn chồn chạy ra, chỉ thiếu điều ôm lấy Tư Ẩn. Tư Ẩn lái xe vào sân trong phanh lại rồi xuống xe. Ông Ba đến gần. Tư Ẩn rút khẩu AK báng gấp giấu dưới ván xe đập vỡ tan cái chum trên chiếc xe lôi, bên trong là một người nằm thu lu. Tư Ẩn bảo:
- Chú Ba, thằng Mac đây!
Trời đất ơi, đến giờ tôi vẫn không bao giờ quên hình ảnh Tư Ẩn đầu quấn khăn cà ma, ăn mặc xộc xệch, quần móng lợn, chân đất, mà đem một “khối vàng” đặt trong chum về cho ông Ba. Tên kia bị bịt miệng nằm còng queo, tay bị cột chặt.
Hỏi ra, khi Tư Ẩn bắt được tên Mac này nhưng đồng thời cũng tự biết là chạy về không thoát, nên anh và một đồng đội nữa trói tên Mac lại, bịt miệng, bịt mắt. Đang không biết cách nào về, bỗng thấy một xe lôi chở chum chạy qua. Tư Ẩn rút súng ra dừng xe lại, còn bao nhiêu tiền riel anh đưa hết cho chủ xe, đuổi đi rồi đặt gọn tên Mac vào chum, cứ thế lái xe qua bao trạm kiểm soát của công an, quân đội bạn, về đến Đội X an toàn.

- Thưa anh, anh Sáu Nam giao cho tôi đưa cậu Vịnh đến gặp anh và gia nhập đơn vị.Thấy tôi đeo ba lô linh kinh chiếu, chă...
17/04/2026

- Thưa anh, anh Sáu Nam giao cho tôi đưa cậu Vịnh đến gặp anh và gia nhập đơn vị.
Thấy tôi đeo ba lô linh kinh chiếu, chăn, màn, ông Ba hỏi:
- Thế đi đâu mà có chiếu với màn thế này?
Tôi nghiêm trang đáp:
- Thưa chú, đây là trang bị cháu được phát khi đi chiến trường.
Ông Ba cười:
- Thôi được rồi, ngủ thì sẽ ở chỗ khác, đến chiều mới về đó. Giờ cậu cứ vào đây ăn cơm, sau đó nghỉ trưa rồi vào làm việc.
Chiều hôm đó, ông Ba Quốc nói với tôi:
- Tôi biết truyền thống gia đình cậu rất vẻ vang, cậu ở ngoài Bắc được ăn học, cũng qua một số đơn vị và đã tốt nghiệp trường sỹ quan. Sang đây thì chỉ có mỗi một việc thôi, đấy là toàn tâm toàn ý vào nhiệm vụ, không có gì khác, và phải rất kiên trì. Nếu làm được thì làm, nếu không làm được cũng nói để tôi báo cáo với anh Sáu Nam cho cậu về, hoặc là chuyển công việc khác phù hợp.
Đây là câu dặn dò đầu tiên của ông Ba với tôi, mặc dù rất thẳng thắn, chí tình nhưng khi đó tôi vẫn còn là một thanh niên 25 tuổi, nên cảm thấy như bị giội một gáo nước lạnh. Tôi đoán rằng ông nghĩ tôi “bị” đưa đi Campuchia, chứ không phải là mong muốn của tôi. Chắc Tổ chức đưa tôi sang đây để rèn luyện, gọi là cho có “kinh nghiệm chiến trường”. Hay nói cách khác, là đi “tráng men” chăng? Tôi mạnh dạn đáp lại ông:
Ông Ba nhìn tôi im lặng và hơi có vẻ sửng sốt.
Cái nhìn của ông làm tôi cũng hơi chột dạ, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt ông. Khi đó tôi vẫn chưa biết được rằng đây là một câu nói “phạm húy” đối với ông Ba, không ai dám nói với ông Ba bằng giọng như thế.
Phải đến tận sau này, khi đã làm việc lâu ngày cùng ông, từng bước hiểu rõ về con người của ông, gần gũi với ông hơn, tôi mới dám hỏi lại:
- Thưa chú, hôm đầu cháu mới sang, chú nói câu ấy cháu mất ngủ mấy tuần. Cứ nhắm mắt lại nghĩ đến câu nói của chú.
- Nói thật với cậu, hồi đó tôi nghĩ về Hà Nội, về miền Bắc vĩ đại, trong sáng, cao cả lắm, đẹp lắm. Nghĩ đến những người miền Bắc đang lao động chiến đấu, tôi thấy ai cũng là người Cộng sản mẫu mực. Nhưng khi ra Bắc, tôi thấy thanh niên khác lắm cậu ạ, đặc biệt là số con em cán bộ vào Thành phố Hồ Chí Minh sau năm 1975 thì có một số ăn chơi, nhậu nhẹt, đánh nhau, cuộc sống khác người thường. Tôi nghĩ con em cán bộ ngoài Bắc được nuông chiều quen rồi, nên mới nói với cậu như thế!
Buổi gặp đầu tiên của tôi với ông Ba đã để lại ấn tượng như vậy đó.

* Cụm trưởng tình báo Sau giải phóng năm 1975, ông Ba chính thức lấy lại tên “cúng cơm” của mình là Đặng Trần Đức nhưng ...
16/04/2026

* Cụm trưởng tình báo
Sau giải phóng năm 1975, ông Ba chính thức lấy lại tên “cúng cơm” của mình là Đặng Trần Đức nhưng vẫn dùng bí danh Trần Văn Quốc, mọi người thường gọi là ông Ba Quốc. Giai đoạn này, ông Ba chuyển từ một điệp viên, một cơ cán hoạt động mật sang cán bộ tình báo hoạt động công khai và sau đó là cương vị chỉ huy tình báo.
Kể cả những người thân trong gia đình của ông Ba cũng không biết rõ về giai đoạn lừng lẫy trong sự nghiệp của ông. Đó là thời kỳ ông tham gia chiến đấu tại mặt trận Campuchia liên tục từ năm 1977 đến khi Quân tình nguyện Việt Nam rút quân vào tháng Mười một năm 1989.
Vào năm 1977, khi tình hình Campuchia “nóng” lên thì ông Ba được phái xuống Hà Tiên làm Cụm trưởng Điệp báo. Đây là một lĩnh vực hoàn toàn mới với ông, về cơ bản là tình báo quân sự, không phải là sở trường tình báo chính trị hay tình báo chiến lược của ông. Ông được bổ nhiệm vào vị trí mới này để đối phó với hoạt động của Khmer Đỏ. Công lao của ông Ba giai đoạn đó cũng xuất phát từ những mối quan hệ khi còn hoạt động trong địch hậu của ông. Có một sỹ quan của chính quyền Lon Nol cũ, là người Việt lai Khmer có quan hệ với ông Ba từ thời chính quyền Sài Gòn, sau này phục vụ cho Khmer Đỏ, lên tới cấp sư đoàn trưởng nhưng vẫn coi ông Ba là đàn anh, là bậc thầy. Năm 1977, người đó tìm về gặp ông Ba không được, anh ta đã gửi cho ông một bản Nghị quyết của Trung ương Khmer Đỏ về việc coi Việt Nam là kẻ thù truyền kiếp, không đội trời chung và khẳng định sẽ phát động chiến tranh với Việt Nam.
Ông Ba đã nhìn ra ngay từ thời điểm ấy ai là người đứng sau hỗ trợ cho Khmer Đỏ. Ông kể: “Sau cuộc gặp với các anh Vũ Chính, Tư Văn ở Thành phố Hồ Chí Minh để nghe tôi báo cáo, ý kiến của các anh vừa nhất trí, vừa phân vân. Vì khi đó, Khmer Đỏ dù đã gây hấn ở biên giới với ta, nhưng vẫn mang danh “cộng sản”, vẫn là “bạn”. Tôi đề nghị các anh cho gửi một báo cáo trực tiếp ra Quân ủy Trung ương, Bộ Chính trị, tôi ký. Các anh đồng ý”.
Bấy giờ ông Sáu Thọ (đồng chí Lê Đức Thọ - Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương) là người trực tiếp phụ trách công tác nghiên cứu chiến lược và các vấn đề an ninh quốc gia. Khi đọc bản tin ấy, ông Sáu Thọ gọi Cục 2 lên nói: “Báo cáo này rất đáng quan tâm nhưng có một điều rất nguy là coi chừng biến bạn thành thù, vì Khmer Đỏ mới chỉ là “bạn xấu” chứ chưa phải là kẻ thù”. Ông Ba rất lo lắng vì lúc ấy ông là Trung tá, Cụm trưởng mà bị ông Lê Đức Thọ phán một câu như thế cũng thấy... tá hỏa.
Cũng may, ông Sáu Thọ sau đó rất quan tâm đến vấn đề này. Ông vào Thành phố Hồ Chí Minh yêu cầu có một cuộc họp với cơ quan tình báo quân sự. Hôm ấy có ông Phan Bình (Trung tướng, Cục trưởng Cục 2), ông Tư Văn, ông Vũ Chính, ông Ba Quốc. Khi vừa gặp, ông Lê Đức Thọ bảo: “Đây là họp nội bộ, không ai đánh giá cả, nên ai biết gì nói đấy, cứ thoải mái. Nhưng khi có đánh giá thống nhất thì phải thực hiện”.
Ông Ba Quốc với tính cách và khí chất bẩm sinh đã nói thẳng tất cả những gì ông biết và đánh giá về Khmer Đỏ. Sau cuộc họp, ông Sáu Thọ không phản bác cũng không nhận xét gì, chỉ nói một câu: “Đây là vấn đề cần quan tâm. Tình báo cần phải tích cực nắm thêm ở cấp Trung ương
Khmer Do".
Câu nói ấy có nghĩa là cho phép tình báo nắmKhmer Đỏ.
Về nguyên tắc, tình báo không được nắm bạn, “anh” nắm địch mà qua địch “anh” biết bạn thì được, chứ tự nhiên “anh” làm tình báo với bạn thì sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hai Đảng, hai nước. Nhưng câu nói của ông Lê Đức Thọ cũng có nghĩa là “bật đèn xanh” cho Tình báo Quân sự ta xúc tiến hoạt động tình báo, nắm đầu não của Khmer Đỏ. Chính việc ấy đã giúp các lực lượng tình báo ta ở khắp các địa bàn bám sát hành động của Khmer Đỏ và đánh giá đúng dã tâm của Khmer Đỏ gây chiến tranh biên giới với Việt Nam.
Rồi thời gian trôi, ông Ba theo sát tình hình Campuchia cho đến khi giải phóng vào năm 1979. Ông được giao nhiệm vụ Cụm trưởng Koh Kong, vốn là địa bàn quen thuộc của ông. Ngay khi ở Hà Tiên, ông Ba đã nắm toàn bộ một dải từ Kompong Som (nay là Sihanoukville) tới Koh Kong. Trong thời gian ấy, ông giúp lực lượng cách mạng Campuchia có quan hệ với Thái Lan để hạn chế hoạt động của Khmer Đỏ ở phía Nam Thái Lan. Sau này chúng chỉ hoạt động ở vùng Tây Bắc Campuchia.
Sau đó ông Ba lên làm Đoàn phó, trong nhiệm vụ của ông, đối tượng chủ yếu là các lực lượng tình báo, gián điệp của Khmer Đỏ hoạt động trong nội địa Campuchia. Đó là các tổ chức bí mật do Khmer Đỏ lập ra như các hội đoàn, các bang hội, các cơ sở kinh tài, đặc biệt là lực lượng tình báo chiến lược trong nội địa... và ông Ba đã phát hiện ra nhiều vấn đề.
Đầu tiên: “ Ai là tác giả của nạn diệt chủng?”. Từ câu trả lời vấn đề đó, ông Ba giúp định hướng, thu thập tin tức để ngăn chặn các hoạt động quân sự của Khmer Đỏ thông qua các hoạt động kinh tài do lực lượng ngầm của nước ngoài chống lưng cho Khmer Đỏ ở Campuchia thực hiện - tức là ngăn chặn hoạt động hậu cần của chúng.
Bên cạnh đó, ông Ba phát hiện vấn đề lớn là nghi binh chiến lược của các nước lớn đối với Việt Nam, kết hợp với chiến tranh phá hoại nhiều mặt, đánh vào kinh tế, làm “chảy máu vàng”, “tạo nước cho cá lội” do lực lượng ngầm thực hiện từ hướng Campuchia về Việt Nam.
Ở một phương diện khác, là ông đã góp phần phát hiện và tham mưu cho cấp trên đánh sập toàn bộ lưới tình báo chiến lược của địch ở Campuchia bao phủ dày đặc ở tất cả các tầng lớp xã hội, cũng như đặc trưng của tình báo chiến lược Khmer Đỏ là núp dưới hình thức bang hội, các hệ thống kinh tài của ngoại kiều, các đường dây buôn lậu ở Campuchia và khắp Đông Nam Á.

* Điểm yếu “chết người” của ông Ba Quốc.Đặc điểm thứ ba trong cuộc đời hoạt động và cũng được coi là “điểm yếu” của ông ...
15/04/2026

* Điểm yếu “chết người” của ông Ba Quốc.
Đặc điểm thứ ba trong cuộc đời hoạt động và cũng được coi là “điểm yếu” của ông Ba - ông là người trọng nghĩa khí.
Cũng giống như những nhà tình báo lỗi lạc khác, ông Ba cho rằng giữa chế độ Sài Gòn với chế độ Xã hội chủ nghĩa của ta là thù địch, nhưng những cá nhân làm việc cho chế độ Sài Gòn mà không nợ máu với Cách mạng, với nhân dân thì không phải ai cũng coi là địch. Ông cư xử với tất cả những con người mà ông từng cộng tác trong hậu địch một cách rất chí tình, thủy chung, nghĩa khí. Ví dụ như bà Mai, tất cả những thông tin bà ấy biết đều tiết lộ cho ông. Đầu tiên, bà Mai tưởng ông Ba phục vụ cho chính quyền Sài Gòn - cụ thể là Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo. Nhưng rồi bà “vỡ” ra ông là tình báo cộng sản, vậy mà bà vẫn tiếp tục cấp tin, đến khi chịu không nổi nữa thì bà bảo: “Anh coi chừng! Anh là tình báo cộng sản mà đến giờ tôi mới hay. Tôi cũng sẽ đi Mỹ, bởi vì đến anh mà cũng làm cho cộng sản thì chính quyền này thua rồi!”.
Đây cũng là điểm yếu của ông Ba mà ông Hai Trung cũng rất nhạy khi nhận ra: “Ông này có quyền, có tiền mà không ăn chơi, không tham vật chất, không ham địa vị thì hoặc là có vấn đề, hoặc là cộng sản”.
Chính điểm yếu này làm ông nhiều lần suýt bị bại lộ vì ông không che giấu được lối sống của mình. Người ta thường nghĩ, tình báo là nghề “đồng hành” với tiền tài, gái đẹp, những casino sang trọng, những vũ trường náo nhiệt, những cuộc chiêu đãi thâu đêm... Trước những cám dỗ ấy, người ta phải có một ý chí và bản lĩnh cao độ để vượt qua.
Nhưng ông Ba có những tình huống phải vượt qua còn cam go hơn thế. Có tình huống khiến ông “chết dở” vì lộ điểm yếu, đó là khi những người cộng sự của ông cùng Phủ Đặc ủy đưa ra những câu hỏi mà ông bảo là “toát mồ hôi”. Ông kể, một tháng nhận lương ông chia làm ba phần, một phần đưa cho vợ, một phần ông học tiếng Anh để bám tụi Mỹ, phần còn lại đãi các nguồn tin. Vì thế, lương của ông ở Phủ Đặc ủy cùng với phụ cấp dù không hề thấp, nhưng không bao giờ ông thấy đủ tiền, lúc nào cũng thấy thiếu. Cuộc sống của ông “eo hẹp” đến mức, có người cùng làm trong Phủ Đặc ủy đã thắc mắc với ông: “Sao ông lại sống như thầy tu trong khi tất cả mọi người lại sống dư dả?”.
Trích trong cuốn: Người Thầy - Nguyễn Chí Vịnh

-70 ghế quốc hội được nhường cho Việt Quốc, Việt CáchNhiều đồng chí thắc mắc việc dành cho bọn Việt Quốc, Việt Cách 70 g...
19/01/2026

-70 ghế quốc hội được nhường cho Việt Quốc, Việt Cách
Nhiều đồng chí thắc mắc việc dành cho bọn Việt Quốc, Việt Cách 70 ghế quốc hội mà chẳng phải do dân bầu ra và để Nguyễn Hải Thần làm phó Chủ tịch nước, như vậy là nhượng bộ cho bọn chúng quá nhiều. Bác đã đứng ra giải thích:
Đất nước ta đang đứng trước những thử thách lớn lắm. Đảng ta không tham quyền cố vị mà vì Tổ quốc, vì quyền lợi tối cao của dân tộc, của nhân dân trên hết. Nhân dân ta rất sáng suốt. Ai vì dân, vì nước thì dân ủng hộ. Kẻ nào hại dân phản nước sẽ bị nhân dân đào thải. Đó là điều chắc chắn. Chúng ta là những người cách mạng thì phải: “Tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc”. Nghĩa là, “chúng ta chịu khổ trước thiên hạ, hưởng sướng sau thiên hạ”.
Lần đầu tiên được nghe Bác nói chuyện, mọi người dự trong cuộc họp đều rất xúc động vì ai cũng thấy những điều Bác vừa nói đều thấu tình, đạt lý.

Bác Hồ với “Tết Độc Lập” đầu tiên tại Hà Nội.Đêm 30 Tết, trời rét và lất phất mưa. Ăn cơm tối xong, Bác Hồ bảo đồng chí ...
13/01/2026

Bác Hồ với “Tết Độc Lập” đầu tiên tại Hà Nội.

Đêm 30 Tết, trời rét và lất phất mưa. Ăn cơm tối xong, Bác Hồ bảo đồng chí Trần Duy Hưng, khi đó là Chủ tịch thành phố, đưa Bác đi chúc Tết một số gia đình. Đầu tiên, Bác đến nhà Bảo Đại, hồi ấy ở số 51 phố Gambetta (Gambétta) (nay là trụ sở Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, phố Trần Hưng Đạo). Người nhà Bảo Đại nói ông bị ốm, Bác bảo: “Thôi, để ngài cố vấn nghỉ”. Bác gửi biếu Bảo Đại một lọ mắm quý.

Sau đó, Bác cùng cả đoàn đến thăm một viên chức già làm ngân hàng có tiếng là thanh liêm, nhà ở phố Hàng Vải. Ông
viên chức này nhận ra Bác, sợ quá, quỳ xuống giữa nhà, vái Bác:
- Lạy cụ, con có tội gì, xin cụ rủ lòng thương dạy bảo cho.
Bác ôn tồn nói:
- Được biết ông là một viên chức thanh liêm, tôi đến chúc Tết ông và gia đình. Bây giờ, nước nhà đã được độc lập, làm việc cho mình, cần phải thanh liêm hơn.
Không ngờ lại được cái vinh dự đặc biệt này, ông viên chức cứ đứng ngây ra nhìn Bác..., một lát rồi mới cảm động nói:
- Thưa cụ, con làm việc với Tây đã hơn 30 năm, chưa được một ông “sếp” nào đến thăm nhà bao giờ, thế mà lại được cụ Chủ tịch nước...

Chúc Tết ông viên chức già xong, Bác cùng mọi người ra xe đi thăm thành phố. Qua những cánh cửa còn hé mở, nhìn vào bên trong thấy nhà nào cũng đèn nến sáng trưng, khói hương nghi ngút, chậu hoa, câu đối rực rỡ. Đặc biệt là năm nay, ở mọi nhà, bên cạnh bàn thờ tổ tiên, còn có bàn thờ Tổ quốc với ảnh Bác Hồ lồng trong khung kính, chung quanh viền giấy vàng hoặc giấy hồng điều. Bác hỏi đồng chí Trần Duy Hưng: Nhưng cái khác nhất, thưa Bác, là tất cả mọi người đều thật sự vui vẻ.
Bác khẽ gật đầu:
- Đúng. Cái quý nhất là lòng người.
Chủ tịch Hồ Chí Minh thăm và chúc Tết gia đình cụ Nguyễn Thị Khánh, phố Lò Đúc, Hai Bà Trưng, Hà Nội, ngày 30/01/1957
(tức ngày 30 Tết Nguyên đán Đinh Dậu)
Nguồn: Bảo tàng Hồ Chí Minh

12/01/2026

Các cháu phải yêu, yêu Tổ quốc, yêu đồng bào, yêu lao động.
Các cháu phải gắng, gắng giúp đỡ thương binh và gia đình chiến sĩ, gắng giữ gìn vệ sinh và giữ gìn kỷ luật, gắng học hành.
Các cháu phải đoàn kết, đoàn kết giữa nhi đồng Việt Nam với nhau, đoàn kết giữa nhi đồng Việt Nam cùng nhi đồng Trung Quốc, Liên Xô, các nước bạn và nhi đồng thế giới.
Ngày nay, các cháu là nhi đồng. Ngày sau, các cháu là người chủ của nước nhà, của thế giới. Các cháu đoàn kết thì thế giới hòa bình và dân chủ, sẽ không có chiến tranh.
Thư Trung thu gửi các cháu nhi đồng, ngày 12/9/1951, Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.7, tr.186.

09/01/2026

Mẹo giặt quần áo trắng sạch như mớiChanh, muối và bột giặt- Đun sôi 2 lít nước, sau đó cho ¼ muỗng bột giặt cùng nước cố...
13/12/2022

Mẹo giặt quần áo trắng sạch như mới
Chanh, muối và bột giặt
- Đun sôi 2 lít nước, sau đó cho ¼ muỗng bột giặt cùng nước cốt từ 3 quả chanh và một muỗng canh muối vào phần nước đã đun sôi.
- Ngâm quần áo trắng vào dung dịch trên trong 40 phút, giặt lại như bình thường.
- Với cách này quần áo của bạn sẽ nhanh chóng được tẩy sạch đặc biệt là phần cổ và tay áo.

Address

Số 95, Văn Trì, Minh Khai, Bắc Từ Liêm
Hanoi
143510

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Học Nữa Học Mãi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share