19/09/2021
THƯƠNG CẢNH HAI CHỊ EM MỒ CÔI VÌ D Ị C H BỆNH! M Ấ T ĐI VÒNG TAY ẤM ÁP YÊU THƯƠNG CỦA CHA MẸ 😢
Từ ngày cha mẹ mất, chị em Trường không mở cửa nhà khiến căn nhà càng thêm lạnh lẽo, tối tăm. Hai chị em thường ngồi trên chiếc giường gỗ, ngổn ngang mền gối, sách vở, mì gói; đối diện là chiếc bàn để vài hộp cá, sữa tươi, vitamin C và bàn thờ có hũ c ố.t của mẹ.
Tuyền cho biết, giữa tháng 7, ba em bị ho, khó thở nhiều ngày liên tiếp và được chuyển đến BV Chợ Rẫy. Ngày 30.7, mẹ và hai chị em cũng dương tính, được đưa đi cách ly, điều trị tại Hóc Môn.
Trong khu cách ly, ba mẹ con được sắp xếp nằm chung một phòng. Mẹ Tuyền nặng nhất, thường phải thở oxy, hai chị em chỉ bị sốt nhẹ. Ngày 4.8, Trường lay hoài không thấy mẹ trả lời, hai chị em tá hỏa gọi bác sĩ. “Bác sĩ kiểm tra, nói mẹ m ấ t rồi mà em không tin, em sờ tay mẹ lạnh ngắt, tim mẹ ngưng đập nên chỉ biết khóc thôi. Mẹ còn chưa ăn hết cái bánh em cho nữa”, Trường nghẹn giọng kể.
Mọi chuyện quá đột ngột, hai chị em gọi cho ba để báo tin nhưng không được, cả trăm cuộc điện thoại vẫn chỉ là những tiếng tút tút liên hồi. Cả hai ch ớt lặng, nhìn nhân viên y tế đến đưa mẹ đi.
Nước mắt chảy ướt lớp khẩu trang, Tuyền nói: “Hôm đó tụi em tiễn mẹ được tới thang máy thì bác sĩ không cho đi theo nữa. Cánh cửa thang máy đóng lại, thằng em em ngồi bệt xuống, khóc mấy ngày liền. Còn em lớn rồi, em không muốn ai thấy mình phải khóc cả. Nhưng thấy mẹ đi ngay cùng phòng cách ly với mình vậy đau lắm, em không kìm chế được”.
Vài ngày sau, cả hai được chuyển đến phòng điều trị khác vì bệnh tình đã giảm. Trường vẫn ra hành lang trước phòng bệnh, cầm điện thoại bấm gọi cho ba, rồi lại nức nở. “Thấy em khóc cô y tá đến nói thôi đừng khóc nữa, mẹ cũng đi rồi, mà động viên một hồi cổ khóc theo em luôn. Tối trước khi mất, mẹ thều thào gì đó mà tụi em không dịch được, mẹ cũng chưa dặn gì tụi em cả”, cứ nhắc đến mẹ, Trường lại òa lên khóc. Em tâm sự rằng, chỉ có khóc như vậy mới làm em cảm thấy dễ chịu hơn.
Được về nhà, ngày 14.8, Tuyền nhận tin ba m ấ t vào ngày 5.8, sau mẹ đúng 1 ngày. Thêm một cú sốc nữa, Tuyền rụng rời tay chân báo với em trai. Hai chị em ngồi đực xuống giường, nhìn nhau tuyệt vọng.
Gần 1 tháng qua, chị em Trường sống bằng 5 triệu đồng còn lại trong ví của mẹ. Ngồi thẫn thờ trên giường, tay Trường bấu chặt lấy chiếc ba lô đựng hồ sơ khám bệnh của mẹ và cả chiếc áo khoác còn hơi cha mẹ.
Em tâm sự: “Giờ này ngày thường là ba ngồi đây coi ti vi với em, mẹ đang đi chợ. Mấy ngày vừa cách ly không gặp ba em gọi cho ba suốt, ba còn nói gọi hoài, chừng nào hết Cô vít ba về nên em tắt máy để ba nghỉ, nhưng ba không về nữa”.
Mỗi lần thức dậy, là một lần cậu học sinh vừa bước vào lớp 5 phải chấp nhận sự thật không còn cha mẹ bên cạnh. Nhìn căn nhà trống trải, hũ cốt của mẹ đặt bên hông tủ lạnh, em lại nức nở, nhưng rồi cũng phải tự vỗ về chính mình...
Cre: Ha Phan