09/08/2024
Thi thoảng tôi ước mong mình chưa từng rời xa mười bảy.
Mở mắt ra vẫn ở trong phòng học cấp Ba xưa, nơi có bàn quen, ghế quen, có ô cửa sổ rộng quen thuộc.
Nơi lúc nào cũng có nắng gió rực rỡ.
Nơi có những gương mặt thân quen, lúc nào cũng ồn ã mỗi giờ ra chơi. Chẳng bao giờ phải lo kiêng dè sợ ai đánh giá. Cười thật lớn, nói những chuyện tầm phào vô vị. Sẽ luôn có người ngồi nghe ở đó.
Nơi luôn buồn ngủ lúc mười giờ. Giọng thầy cô êm ru trên bảng. Ghé mắt nhìn cửa sổ xanh xanh, gà nhà nào đó bên cạnh trường vừa cục tác. Quạt trần quay quay trên đầu. Đó sẽ là giấc ngủ vừa chông chênh lo sợ, vừa là giấc ngủ gật ngon nhất trên đời.
Nơi có một người lúc nào cũng chăm chỉ học hành. Một người đẹp đẽ vừa là động lực, vừa là giấc mơ. Một người vừa gần gũi, vừa xa xôi tới mức tôi cảm giác mình chẳng thể nào chạm tới.
Nơi đó cũng có một tôi, vừa e dè, vừa rực rỡ. Vừa lo lắng vừa chẳng sợ hãi điều gì. Một tôi mơ mộng, sáng trong và thuần khiết. Một tôi dũng cảm và dại khờ mà tôi không bao giờ trở lại được.
Quá khứ luôn tươi đẹp hơn hiện tại. Vì dù ước ao tới chừng nào đi chăng nữa tôi cũng không thể quay lại thời niên thiếu tươi đẹp ấy, nên mới phải viết ra để đọc lại. Rằng tôi đã từng có một tuổi trẻ tươi đẹp như thế, như thế đấy.
Và hồi ức đẹp đẽ ấy sẽ là thứ dắt tôi đi dù cuộc đời nhiều lần lạc lối. Để hai mươi tuổi tôi cũng vẫn sẽ có thể can đảm và mơ mộng, tiến tới tương lai.
---
🌿Trích trong “Cất cho tôi những ngày xanh nắng hạ” - Minh